Vương Nhất Bác cắn cắn gặm gặm một lúc lâu, cả hai cùng củi khô bốc lửa nhưng mà cậu sau cùng vẫn phải thả anh người yêu ra. Lý do là "mung mung" của Tiêu Chiến vẫn còn đau.
Tiêu Chiến nằm hình chữ đại trên giường để quạt thổi cho khô mồ hôi. Vừa thấy Vương Nhất Bác từ trong nhà vệ sinh đi ra, anh liền co người, nằm khép nép lại một chút.
Vương Nhất Bác tắt điện, lao lên giường, bất chấp mùa hè nóng vẫn phải ôm Tiêu Chiến vào lòng dựa đầu vào thành giường thủ thỉ thì thầm. Cậu Vương hứa hẹn rằng đợi Tiêu Doanh về nhà rồi, tuần sau chắc chắn phải có một buổi hẹn hò hai người, thầy Tiêu mới ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ. Rõ ràng là anh nói sang dỗ em bé của anh đi ngủ mà anh lại ngủ mất trước.
Vương Nhất Bác không buồn ngủ, nương nhờ ánh đèn ngủ vàng nhạt, ngắm nhìn dung nhan mĩ mạo của nam nhân anh tuấn này. Ngón tay to lớn lướt qua môi, chạm nhẹ lên má, di chuyển lên dọc theo sống mũi cọ nhẹ. Tiêu Chiến bị làm phiền, vùi mặt vào lồng ngực Vương Nhất Bác lẩm bẩm trách móc.
Vương Nhất Bác cười khẽ, yêu thương xoa tóc anh, xoa đến trước trán, vén tóc mái lòa xòa gần chạm vào mắt, cho dù trong ánh sáng mù mờ vẫn có thể nhìn thấy những vết sẹo trắng trên trán. Cậu nhìn chằm chằm những vết sẹo đó một lúc lâu, nặng nề đặt xuống một nụ hôn.
Gần 12 giờ đêm, Vương Đạt đi tiếp khách trên đường về nhận được điện thoại của em trai, giật mình nhận máy:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thay-tra-noi-khong/1962304/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.