Tiễn Phiêu Phiêu và Lý Miêu từ yêu đương đến kết hôn, là bốn năm không ngừng thấu hiểu và dõi theo đối phương. Trong bốn năm ấy, mỗi tối họ gọi điện cho nhau một lần, cuối tuần hẹn hò một buổi, nếu như không có nguyên nhân đặc thù thì quy luật trên chưa bao giờ thay đổi.
Năm thứ nhất, thời gian trò chuyện trung bình của hai người họlà một giờ/ngày.
Năm thứ hai, thời gian trò chuyện trung bình của hai người họ là nửa giờ/ngày.
Năm thứ ba, thời gian trò chuyện trung bình của hai người họ là 10 phút/ngày.
Năm thứ tư, thời gian trò chuyện trung bình của hai người họ là 1 phút/ngày.
Sau đó, hai người kết hôn, đêm đêm gặp mặt không phải gọi điện thoại. Nếu như tính riêng từng lần đối thoại, thì thời gian trò chuyện có thể dùng giây để đếm…
Cuối tuần hai người thường ra ngoài đi chơi, đi dạo trên đường, đi dạo chán chê rồi thì ăn cơm.
Năm thứ nhất và năm thứ hai, dường như mỗi hòn đá trên các con phổở thành phố nhỏ này đều bị họ dẫm qua, mỗi quán cơm tầm trung bọn họ đều từng ăn.
Năm thứ ba, Lý Miêu vừa gợi ý ra ngoài chơi, Tiễn Phiêu Phiêu lập tức chơi xấu: “Chúng mình ở nhà xem phim đi.” Tiễn Phiêu Phiêu gợi ý ra ngoài ăn cơm, Lý Miêu lập tức chơi xấu: “Chúng mình ở nhà tự nấu đồ ăn đi.”
Năm thứ tư, khi Lý Miêu hỏi Tiễn Phiêu Phiêu cuối tuần muốn đi đâu chơi, Tiễn Phiêu Phiêu thường trả lời: “Ngại thế, em hẹn đồng nghiệp đi dạo phố rồi.” Tiễn Phiêu Phiêu thấy một nhà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-gioi-nho/1461119/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.