Anh ta không có vẻ là người có thể làm hai việc cùng một lúc và lúc này anh ta chọn ăn hơn là suy nghĩ. Anh cắn một miếng cực lớn và với bơgơ đầy trong miệng anh nói, “Cô vẫn sẽ đưa tôi 1000 đô kể cả khi cô không thể trụ nổi qua hôm nay chứ?” Cô gật đầu rồi với lấy cây bút màu để trên bàn ăn cho bọn trẻ con. Cô viết lên tấm khăn ăn rồi đẩy nó qua bên anh. “Đây. Chúng ta giao kèo.” Anh đọc nó rồi quăng qua một bên. “Cô lừa một người đứng đắn như thế này sao.”
Cô chớp mắt giấu đi cái gai trong mắt. “Bây giờ vẫn tốt hơn đúng không? Trước khi anh khám phá ra mình có thể là nạn nhân của một quảng cáo lừa đảo.” Cô ước mình đã giữ im lặng nhưng anh chỉ dốc ngược lọ tương cà và vỗ vỗ vào đáy.
Cô phục vụ trở lại với cà phê và một cái liếc mắt đưua tình với Panda.
Lucy dịch chuyển vị trí một chút và chiếc túi nilong dưới áo cô kêu sột soạt. Bình cà phê ngưng giữa không trung khi cô phục vụ đưa mắt nhìn cô. Lucy cúi đầu xuống.
Anh túm cái khăn ăn có bản giao kèo lên lau miệng. “Đứa bé không thích khi cô ấy ăn quá nhanh.”
“Mấy cô gái luôn luôn mang thai sớm quá tuổi,” cô phục vụ lên tiếng. “Cưng bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hợp pháp.” Anh nói trước khi Lucy kịp trả lời.
“Vừa đủ hả,” cô phục vụ thì thầm. “Khi nào cô sinh?”
“Um… Tháng tám?” Lucy ngân lên như câu hỏi, không phải một sự chắc chắn và cô phục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-great-escape/2389746/chuong-2-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.