Hạ Sơ Nhi gương mặt trắng bệch.
Tuy cô đã đoán sơ sơ qua nguyên nhân tai nạn có thể bởi vì mình, nhưng hiện tại nghe chính anh nói, cô vẫn có chút kinh hoảng cùng tội lỗi.
-"Anh..anh nói gì vậy? Anh đối với em đương nhiên tốt lắm." Chỉ là em không yêu anh mà thôi.
-"Vậy thì tại sao em lừa dối tôi??" Dư Huy bắt đầu có chút khống chế không được tâm tình, ngực đau như bị ai đâm chọc, đau bởi vết thương lồng ngực nơi thể xác, đau cả vết thương bị phản bội đang rỉ máu nơi linh hồn.
-"Tại sao? Tại sao em lừa dối tôi..A..hh"
Dư Huy thân người chỉ có thể nhẹ cử động, hiện tại anh gập thân người lại, vết thương cứ thế mà chảy máu.
Sơ Nhi hoảng hốt, định tiến đến nhấn chương gọi bác sĩ.
-"không ..được ...gọi" như phát hiện hành động của Sơ Nhi là làm gì, Dư Huy khí nhọc gằn từng tiếng.
-"Huy à, em.. em xin lỗi" Sơ Nhi oà khóc, là thật sự khóc, bởi vì vết máu đã thấm ra ngoài băng gạc nở rộ những vòng tròn như những đoá hoa màu đỏ.
-"...xin lỗi? Tôi cần em xin lỗi sao?" Dư Huy cười lạnh.
-"Huy à, mắt của anh cho dù về sau lại không còn cơ hội nhìn thấy, anh cũng phải cố gắng lên." Sơ Nhi nức nở.
-"...Cô..cô nói cái gì?" Dư Huy bắt được từ quan trọng.
Không còn cơ hội nhìn thấy?
Nghĩa là anh bị ...mù vĩnh viễn?
Như ..thế nào..có..thể.
-"Cô..nói dối" Dư Huy nhẹ thở một hơi.
-"Dư Huy à,..anh??" chẳng lẽ anh chưa biết? Sơ Nhi giọng run run.
-"Cút..cô cút ra ngoài cho tôi"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-than-tieu-thu-kieu-ky/17404/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.