Khương Nhàn không ngờ rằng cuối cùng vẫn phải dựa vào Lận Nguyên Châu để giúp cô mua được bức tranh này.
Buổi đấu giá kết thúc, Khương Nhàn đứng dậy, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Lận Nguyên Châu: “Cảm ơn.”
Gửi xong, cô nhìn về phía người đàn ông đang đứng giữa đám đông cách đó không xa.
Anh sinh ra đã là thiên chi kiêu tử, thân phận cao quý, những người xung quanh đều dạt ra, tự nhiên lấy anh làm trung tâm.
Người bán đấu giá không biết đã đi xuống từ lúc nào, đang đứng trước mặt Lận Nguyên Châu.
Khương Nhàn không nghĩ nhiều, rời đi trước.
Cô trở về biệt thự, dì Chung vừa nướng bánh quy xong, Khương Nhàn ăn liền hai miếng lớn.
Dì Chung chưa từng thấy cô như vậy bao giờ, bèn nói: “Cười tươi thế này, tâm trạng tốt lắm nhỉ.”
“Hả?” Khương Nhàn đưa tay sờ lên khóe môi: “Có sao ạ?”
Dì Chung gật đầu lia lịa.
Khương Nhàn ngại ngùng vén lọn tóc mai ra sau tai, dưới vẻ ngoài dịu dàng hiếm khi lại có chút tinh nghịch của một cô gái nhỏ: “Chắc là bánh quy của dì ngọt đến tận tim cháu rồi.”
Dì Chung được dỗ dành đến mức lòng vui phơi phới, cười không khép miệng lại được.
Đêm qua Khương Nhàn ngủ không ngon, bây giờ cô lên lầu ngủ bù.
Cô đợi Lận Nguyên Châu mang bức tranh đó về.
Thực ra mọi chuyện đều có dấu vết để lại, sau này khi Khương Nhàn nhớ lại, cô luôn cảm thấy đây có lẽ là sự trừng phạt của ông trời dành cho sự không đủ thành tâm của mình.
Dù không phải là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-than-tram-luan-nhat-khuong/2992012/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.