Tống Văn Thắng dừng một chút, không ngờ lão thái thái lại nhạy bén như vậy. Hắn thầm nghĩ, đây chính là do nương hắn đoán ra.
Lão thái thái nhìn sắc mặt hắn, trong lòng cứng lại: “Có phải... Đức Sinh muốn đưa Nghiễn nhi vào cung hay không?”
Tống Văn Thắng không nói gì.
“Tính tình nó như vậy, rốt cuộc đệ đệ ngươi đang nghĩ gì!” Lão thái thái không dám tin nói.
Cho dù muốn đưa người tiến cung, cũng phải chọn một người lanh lợi một chút mới không dễ dàng mất mạng. Tống Nghiễn dù sao cũng được ta nuôi nấng nhiều năm như vậy, không có huyết thống cũng có tình cảm, lão thái thái nói: “Lão đại, ngươi là tộc trưởng Tống thị, không thể để hắn làm như vậy.”
Suy nghĩ một chút vẫn là không yên lòng, nàng bổ sung một câu: “Ta không quản các ngươi, chờ thân thể ta khỏe hơn một chút, ta sẽ xem hôn sự cho Tống Nghiễn.”
Tống Văn Thắng: “Ta bảo nương của Trúc nhi cũng tới giúp đỡ.”
Lão thái thái lập tức nhìn hắn một cái, Tống Văn Thắng bất đắc dĩ nói: “Nghiễn nhi cũng gọi ta một tiếng đại bá, nếu nàng có thể có một kết cục tốt, ta cũng vui vẻ cho nàng.”
Lão thái thái lúc này mới có một nụ cười, nặng nề vỗ vỗ tay hắn: “Vậy là được rồi, chẳng qua chỉ là một tiểu cô nương, không thích có thể không thân cận, không thể để cho nàng nửa đời còn lại đều bỏ đi.”
Có lẽ là đêm qua tìm được đường sống trong chỗ chết, những chuyện trước kia vướng bận trong lòng, cảm giác cũng không quan trọng như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-tu-cua-ta-duoc-phuc-tinh-troi-cao-chieu/2753181/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.