Trong mơ màng, tiếng quạ kinh động giấc chiêm bao dặm trường.
Tiết A Ất ưỡn người, đột ngột ngồi bật dậy trên giường. Hắn thở dốc từng hơi, mồ hôi lạnh thấm ướt áo trong, chất vải đay thô nhớp nháp dính vào lưng. Loáng một cái, ác mộng đã quên mất gần hết, chỉ còn nhớ mang máng làn nước gợn sóng mênh mông, mưa dầm tí tách, và con thuyền ô bồng1 chập chờn trên mặt hồ.
1 Một loại thuyền con đặc trưng của vùng Giang Nam, Trung Quốc, trên thuyền dựng lều lán sơn đen nên có tên như vậy.
Có người đàn ông mặt mũi mơ hồ đứng trên mép thuyền, ăn mặc kiểu đầy tớ, cung kính nói với người phụ nữ đứng trên bờ: “Tạ phu nhân, phải đi rồi.”
Người phụ nữ rất trẻ, khoác tấm áo bào mới tinh màu tử đằng.
Nàng ta cười yêu kiều: “Đi đây.”
Tiết A Ất đưa tay chống trán, nhắm mắt, hít sâu một hơi. Lau mồ hôi lạnh, châm sáng nến trắng, xỏ giày, xuống giường đi tới bên cửa sổ. Giấc mộng mới rồi như giọng Ngô Nông mềm mại của người con gái trong màn hồng, mưa tản mây tan.
Trong đầu hỗn loạn, rờ tới vỏ đao lạnh lẽo, hơi lạnh xộc thẳng từ lòng bàn tay ra khắp toàn thân, bấy giờ Tiết A Ất mới tỉnh táo lại.
Đêm qua đổ cơn mưa, gió mới và hương cỏ phả vào mặt.
Ngoài phòng, hải đường vẫn rung rinh như cũ.
Trời hửng sáng.
Xuống lầu hỏi chưởng quỹ già đồ ăn lót dạ, bưng lên là thịt ướp ớt đỏ, thịt đỏ rực màu ớt, tươi ngon óng ánh. Tiết A Ất không ăn cay nhưng cũng chẳng để
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thich-khach-tham-nhan/2013380/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.