"Hướng chi sở hân, phủ ngưỡng chi gian, dĩ vi trần tích, do bất năng bất dĩ chi hưng hoài."
(Những việc vui vẻ, trong thoáng chốc, đã là quá khứ, khiến người ta không thể không nghĩ về.)
《 Lan Đình tập tự 》của Vương Hi Chi —— Tấn?
Cảm thấy những lời này đã khái quát hết được tâm tình của Lý Nghĩa.
"Hướng chi sở hân, phủ ngưỡng chi gian, dĩ vi trần tích, do bất năng bất dĩ chi hưng hoài."
Gió đêm lạnh lẽo.
Ta ngồi trên mái cong Vĩnh Ninh cung, nhìn sao trên trời. Thường phục ngũ trảo kim long trên người bị thổi bay phấp phới.
Hôm nay là mùng một, ta vốn nên nghỉ ở chỗ hoàng hậu.
Hoàng hậu là hòn ngọc quý trên tay Tạ tể phụ, xuất thân danh môn lại không một chút kiêu căng, dịu dàng hiền lương, công dung ngôn đức không thứ nào không tốt.
Danh vọng của Tạ gia trong quan văn đương thời có một không hai. Ngày xưa ta lên ngôi này không được coi là vẻ vang, hành động bức cung giết đệ cũng không tránh khỏi bị người lên án. Mà hai năm nay củng cố triều đình, công của Tạ gia không thể không kể. Bởi vậy ta đối với hoàng hậu phá lệ trọng đãi.
Mới vừa rồi nàng thân như không xương nằm trong lòng ta, nói với ta một câu: "Nô tì thấy hoàng thượng mỗi lần nhìn mọi người vui vẻ đều có vẻ mặt ngẩn ngơ, là có người trong lòng sao? Nô tì nguyện nhường hậu vị, giúp hoàng thượng được như ý nguyện." Nhìn đôi mắt oánh nhuận khẩn thiết của nàng, ta cơ hồ phải cho rằng một chút hoài
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thich-khach-vo-danh/122001/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.