"Đến rồi!"
"Đến rồi!"
"Đại tiểu thư cùng Thiếu trang chủ đã về!"
Khi trời vừa chập choạng tối, từ trong đám đông bỗng có một gia nhân da dẻ đen sạm, vóc dáng nhỏ nhắn, nhón chân đứng dưới bậc thềm, hai tay múa may không ngừng, hớn hở reo vang.
Chẳng bao lâu, một cỗ xe ngựa hoa lệ chầm chậm xuất hiện từ góc phố rợp bóng cây xanh.
Trước sau xe đều có hộ vệ áo đen hộ tống, mình đeo trường kiếm, lưng mang cung tiễn, cưỡi ngựa tiến bước vững vàng.
Bên trái xe ngựa, một nam nhân vận trường bào gấm vóc, cưỡi trên lưng tuấn mã cao lớn, tư thế hiên ngang, tinh thần phấn chấn, tay giữ dây cương, để kỵ mã song hành cùng xe.
Người đó chính là Lôi Minh.
Xe ngựa vừa đến đại môn của Vô Cực sơn trang, chưa kịp dừng hẳn, từ trong xe, Lôi Tư Nhiên đã vén màn xe, định bước xuống.
Lôi Minh thoáng thấy động tác của nàng, liền lập tức nhảy xuống ngựa, bước nhanh tới trước xe, trầm giọng nói:
"Sư muội! Cẩn thận một chút, mắt muội chưa lành... để ta bế muội xuống."
Nghe vậy, Lôi Tư Nhiên nhoẻn miệng cười duyên, hai tay dang rộng, ngọt ngào nũng nịu:
"Được a! Sư huynh bế muội xuống đi!"
Lôi Minh nhìn nàng đầy cưng chiều, liền vững vàng đưa tay ôm lấy, nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất.
Chân vừa chạm đất, Lôi Tư Nhiên bất giác ngẩng đầu, chợt trông thấy phía trước, một đám người xiêm y rực rỡ, sắc màu chói mắt, từng bóng người lay động, mau chóng ùa đến vây quanh.
Dẫn đầu là một nữ tử vận y phục lam nhạt,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thiem-quang-nhat-kiem-vo-luong-quy-phi/2696770/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.