Lúc này Chu Duy Thanh đang nằm lăn lộn trên mặt đất, trên người quân phục đã bị bụi gai hoa đâm rách làm lộ ra da thịt tay chân và bộ hợp kim nội giáp sáng bóng.
Hắn hô hấp thập phần trầm trọng, làm nội tâm Tiêu Như Sắt sợ run, hắn hai mắt biến thành đỏ như máu, thở hổn hển như trâu,cơ thể toàn thân phồng lên, cả người so với phía trước lớn một vòng.
"Tỷ, ta thật là khó chịu." Chu Duy Thanh thanh âm khàn khàn giống như là lão nhân, thân thể hắn đang không ngừng co rút lại , kỳ lạ chính là, người của hắn tuy rằng nằm thẳng cẳng trên mặt đất, nhưng đùi phải cũng từ phía sau giơ cao nhếch lên, có thể rõ ràng nghe được không ngừng có tiến xương cốt “lách cách” nổ đùng từ chỗ chân phải vang lên, giống như là bị búa tạ đập nát xương chân (dịch:kinh dị quá).
"Tiểu duy, đây là có chuyện gì?" Tiêu Như Sắt muốn tiến lên đỡ lấy hắn, nhưng Chu Duy Thanh trên người lại chợt truyền đến một cổ mạnh mẽ, đẩy nàng lui ra vài chục bước, phốc một tiếng té ngã trên đất.
Rên lên một tiếng, Chu Duy Thanh bởi vì thống khổ quá độ, đã chính mình xé rách quần áo trên thân thể, chỉ còn lại có nội giáp cứng cỏi lưu tại trên người. Tại trên cơ thể hắn giống như đá hoa cương phồng lên , từng đạo tựa như màu đen ma văn da hổ cuộn sóng quanh co bắt đầu khởi động , trên trán, một cái rõ ràng màu đen Vương tự lặng yên hiện lên mà ra.
Ở giờ khắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-chau-bien/1198354/chuong-18-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.