Thượng Quan Băng Nhi đứng trước mắt hắn, một đầu tóc lam ước sũng, trên người là bộ áo bào trắng của Thiên Châu Sư rộng thùng thình, bởi vừa tắm rửa xong, khuôn mặt thanh tú đỏ bừng như quả táo chín, toàn thân còn tỏa ra một cỗ hương khí đặc biệt sau khi tắm. Mị lực không gì sánh được làm cho tâm thần Chu Duy Thanh lập tức sụp đổ.
"Lưu manh. Tắm rửa đi." Khuôn mặt thanh tú của Thượng Quan Băng Nhi đột nhiên đỏ bừng, quay người lại đi về một bên. Nguyên nhân rất đơn giản, vì nàng vô ý nhìn thấy ‘bộ phận mà ai cũng biết là bộ phận nào ấy’ đang nhô lên. Khi người này đang ‘ấy ấy’ trong tưởng tượng, thân thể đã sớm có phản ứng.
Tốc độ tắm rửa của Chu Duy Thanh tuyệt không nhanh hơn Thượng Quan Băng Nhi, dọc theo đường đi, Thượng Quan Băng Nhi còn thường xuyên ở sông nhỏ, suối nhỏ tẩy rửa thân thể một chút. Mà tại loại thời điểm như vậy hắn đều phải đi làm cơm, trên người bẩn không cần nói. Rốt cục có thể tắm rửa, sao hắn có thể không thoải mái một hồi đây.
Khi Chu Duy Thanh từ trong phòng vệ sinh đi ra, hắn nhìn thấy một cái chăn ở trên giường đã bị quăng xuống đất. Hiển nhiên đây là chỗ ngủ tối nay của hắn.
Khi Thượng Quan Băng Nhi nhìn thấy hắn từ trong phòng tắm đi ra cũng không khỏi có chút sửng sốt. Tuy Chu Duy Thanh không phải cái loại đặc biệt anh tuấn, nhưng cũng coi như dễ nhìn, nhất là dáng người cường tráng của hắn. Sau khi hấp thu khỏa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-chau-bien/1198407/chuong-12-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.