Mắt thấy Thượng Quan Băng Nhi nhìn mình ngẩn người, Chu Duy Thanh xáp lại gần, cười hắc hắc, nói: "Ta biết ta rất ưu tú, nhưng ngươi cũng không nên nhìn chằm chằm ta như vậy, ta cảm thấy có đôi chút ngượng ngùng a."
Thượng Quan Băng Nhi tỉnh ngộ, khuôn mặt đỏ lên, bay lên đá vào mông Chu Duy Thanh một phát, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chu Tiểu Bàn, ta thực sự muốn đánh ngươi từ rất lâu rồi !!"
Chu Duy Thanh liền ý thức được, phen này có lẽ mình toi thật rồi, lập tức trưng ra vẻ mặt hoảng sợ né tránh, thế nhưng Thượng Quan Băng Nhi sao có thể mắc mưu hắn lần nữa đây? Thân mình như ảo ảnh mang theo nồng đậm hỏa khí cuồn cuộn cuốn đến.
"Không nên a a. . ."
Mười phút đồng hồ sau. Chu Tiểu Bàn của chúng ta nằm co ro trên mặt đất như một con tôm luộc, toàn thân rét run, không ngừng rên rỉ , bộ dạng muốn bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương, cảm giác như có thể tắt thở bất cứ lúc nào vậy.
Thượng Quan Băng Nhi im lặng nhìn hắn, nàng thật ra không đánh hắn bao nhiêu , nhưng người này khả năng giả bộ đáng thương thật sự là quá cao minh, biết rõ ràng hắn là giả vờ, thế nhưng nàng cũng có chút không nỡ ra tay tiếp.
"Phì.." một tiếng, Thượng Quan Băng Nhi nhịn không được mỉm cười: "Đừng có giả bộ nữa, nhanh đứng lên cho ta , hôm nay bỏ qua cho ngươi."
Trước một khắc vẫn còn tựa như sắp chết, Chu Duy Thanh vừa nghe thấy lời này, quay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-chau-bien/1198418/chuong-9-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.