Trời bắt đầu đổ mưa, nhưng cơn giá lạnh bắt đầu kéo đến. Máu của Kiều Phong tại thẫm tại trên tay của A Chu, bầu trời u ám giống như tâm trạng của mọi người tại đại điện bây giờ.
“Dừng lại ở đây thôi. Giáo chủ nói bài thử thách lần này A Chu đã vượt qua. A Chu tỷ tỷ, ngươi lui ra ngoài đi.” A Tử thay giáo chủ thông báo nói.
“Nô tỳ xin cáo lui.” A Chu không để ý đến Kiều Phong thương thế đối với giáo chủ thi lễ liền lập tức lui ra bên ngoài.
“Kiều Phong ngươi đã hiểu rõ sao?” Diệp Tiểu Y ngồi sau rèm cười hỏi.
“Kiều mỗ thụ ơn giáo chủ, được ngươi thu nhận vào Tiêu Dao phái, lại đi tơ tưởng ngươi bên cạnh thị nữ. Còn mưu đồ làm phản, cầu giáo chủ tha cho ta một mạng, đợi sau khi Kiều mỗ trả xong thù, sẽ tự tử tạ tội.” Kiều Phong ánh mắt đều hoen đỏ tay cầm chặt con dao tỏ ra mạnh mẽ nói.
Dẫu vết thương có đang chảy máu đang dần rơi, hắn vẫn kiên định không buông tay. Bàn tay vẫn giữ lấy thanh đoản đao, như giữ lấy những yêu thương đang mãi xa xôi.
Diệp Tiểu Y thấy Kiều Phong thà chết không chịu buông tay liền không khỏi thở dài. Ký ức xưa cố nắm chặt tay vẫn luôn chặt tay, sợ rằng sẽ sớm tàn phai. Nhìn bên ngoài Kiều Phong vẫn ổn đấy, nhưng giờ trái tim ấy đang âm thầm đau đớn, trước câu trả lời vô tình hờ hững, vì cố gắng bao nhiêu cũng không quay trở lại. Dù cố găng bao nhiêu hắn cũng không thể đem
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-dao-he-thong/1361884/chuong-434.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.