"*Chỉ mong đó thật sự là huynh ấy!*" Nàng trút một tiếng thở dài
Nàng bây giờ tâm trạng nặng nề, mệt mỏi, u sầu. Không còn lạnh lẽo nhưng cũng đầy bi thương. Nàng mân mê miếng ngọc bội mà không để ý đến xung quanh.
Dương Tuệ Ly đến Hoa Viên tản bộ nhìn thấy nàng trong bộ dạng đó thì không khỏi ngạc nhiên. Đây là lần đầy Dương Tuệ Ly nhìn thấy nàng sầu mặc đến như vậy, rốt cuộc có chuyện gì nhỉ?
"Tỷ tỷ" Dương Tuệ Ly bước tới nhẹ nhàng lên tiếng gọi nàng
Kỷ Nguyệt quay mặt về hướng Dương Tuệ Ly, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng cũng rất mệt mỏi "Ngươi tới đây làm gì?"
"Ta đi tản bộ thì tình cờ gặp tỷ" Dương Tuệ Ly thản nhiên bước tới phía đối diện nàng mà ngồi
"Mà sao tỷ ủ rũ vậy? Có chuyện gì sao?" Dương Tuệ Ly hỏi nàng ánh mắt mong chờ
"Chuyện..." Nàng định kể nhưng chợt có gì đó nghẹn lại khiến nàng không thể kể nên đành tránh ánh mắt của Dương Tuệ Ly mà nói dối "À không, không có gì"
Dương Tuệ Ly nhíu mày, nàng ta biết rõ Kỷ Nguyệt đang nói dối. Nhưng mà vì sao phải nói dối chứ, có ẩn tình gì sao?
"*Tỷ tỷ của ta ơi! Tỷ có biết tỷ nói dối rất tệ không?*"
"Vậy không nói chuyện này nữa. Ta có chuyện muốn hỏi tỷ" Dương Tuệ Ly nghiêm túc
"Chuyện gì?" Vừa nói Kỷ Nguyệt vừa cầm lấy tách trà mà uống
"Vũ khí của tỷ chắc chắn không chỉ có Phong Thuật Kiếm đúng chứ?" Dương Tuệ Ly hỏi
Đúng là sắc bén, nhanh nhạy y hệt Ninh Âm. Nàng ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kieu-chi-nu-thai-tu-phi-dai-gia-dao/2059611/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.