Bà nội nhấp ngụm trà, cân nhắc chốc lát rồi nói: “Chuyện cưới xin, nếu cháu muốn bà mở miệng thì phải chứng tỏ mình xứng đáng với cái danh cháu gái nhà họ Nghê trước đã. Muốn bà giúp cháu xem mắt, không phải là không thể. Nhưng cháu nên biết, tuy cháu là cháu gái ruột của nhà họ Nghê ta, nhưng mười tám năm nay cháu không được nuôi nấng trong nhà họ Nghê. Các trưởng bối sẽ cho rằng cháu thiếu phong thái thiếu tu dưỡng”.
“Cháu biết, sau này cháu sẽ cố gắng.”
Bà Nghê thấy cô cười mỉm, ung dung bình thản, không khỏi quan sát thêm vài lần nữa. Con bé này xinh đẹp hơn Mạc Doãn Nhi nhiều, trước kia, nó thua bởi vẻ khói sầu mây muộn, không có sinh khí. Song hiện tại, con bé như một người hoàn toàn khác, đôi mắt lấp lánh, ngay cả phấn kẻ mắt màu sáng cũng thua vẻ rạng rỡ in nơi đáy mắt.
Sự tự tin mà một tiểu thư họ Nghê thật sự nên có này, có vẻ giống hệt như bà năm xưa.
Bà Nghê nghĩ, có lẽ sống với một bà mẹ đơn thân nghèo khổ mười tám năm, con bé còn cứng cỏi hơn đám trẻ bình thường.
Cuối cùng, bà nói: “Bà vốn định chuyển nhượng quyền kinh doanh, để mẹ cháu phụ trách quản lý cổ phần công ty. Nhưng nếu cháu đã tự tin như vậy thì hãy thực hiện mấy việc này cho bà xem. Nếu cháu thành công thì chuyện quyền kinh doanh ta sẽ làm như lời cháu nói, cũng sẽ chia số cổ phần lớn nhất cho hai chị em cháu”.
Nghê Gia vừa xúc động vừa kích động, càng cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/1272439/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.