Bãi để xe của bệnh viện rất chật, cửa xe bên Nghê Lạc không thể mở nổi, chỉ có thể xuống cùng bên với Nghê Gia. Cậu vừa định xuống xe, không ngờ Nghê Gia bất chợt đập mạnh cửa, nếu không phải cậu phản ứng nhanh đưa tay ngăn lại, chỉ e đã bị đập cho méo mặt rồi!
Chắc chắn là cố tình!
Nghê Lạc cáu sườn, toan xuống xe đi nói lý với Nghê Gia, vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy Trương Hinh.
Nghê Lạc tuy bị giam suốt một tuần giữa chốn toàn đực rựa, nhưng gặp lại Trương Hinh, cậu thật sự không thấy thích thú gì.
Quả tình, Trương Hinh rất có nghề, nắm được thóp cậu một thời gian, nhưng mấy trò mèo này dù sao cũng không kéo dài được lâu. Vì Nghê Lạc mất di động, xa lánh luôn giọng điệu nhõng nhẽo quyến rũ và đống tin nhắn sặc mùi ỡm ờ đồi trụy của cô ả, sự lưu luyến về mặt sinh lý với ả đã tan biến như bong bóng xà phòng từ lâu.
Lâu rồi cậu cũng chưa từng nhớ đến ả, dẫu sao, sự chú ý của cậu đều đặt cả ở việc “làm thế nào để bóp chết Nghê Gia” rồi.
Cậu cũng biết, giờ mà ra ngoài tỏ vẻ anh hùng, chắc chắn sẽ bị Nghê Gia cho một cú quét chân như lốc xoáy để cậu vào nề vào nếp, có khi giao kèo “ngoan ngoãn đi học” trước đó còn bị hủy thẳng tay mất. Bởi thế, cậu ngoan hiền ngồi trong xe, xoa xoa cánh tay đang đau nhức.
Chắc chắn chị ta cố ý, có nhắc nhở thì cũng không cần phải dùng chiêu nặng vậy!
Nghê Gia vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/1272470/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.