Sao Việt Trạch lại biết cô ở ký túc xá, còn biết cả số điện thoại của ký túc xá nữa?
Nghê Gia nghi ngờ, tròng bừa chiếc váy vải bông vào người rồi ra khỏi cửa.
Sau khi xuống lầu, liền thấy Việt Trạch đang đứng dưới tán cây ngô đồng đối diện với khu ký túc xá, hai tay đặt trên túi quần jeans, hơi cúi đầu, dáng lặng lẽ và khép kín, không biết đang nghĩ gì.
Nghê Gia cảm thấy cảnh tượng chờ ai đó dưới ký túc xá thật vi diệu.
Lúc đứng ở đường bên này, cô lơ đễnh dừng lại, nhìn anh thật kĩ, chàng thanh niên đứng trong gió đêm, vóc dáng cao lớn, mặc sơ mi trắng rất ưa nhìn.
Với tuổi của anh, thực ra phải là đàn anh trong trường mới đúng chứ!
Giờ là lúc tan ca tự học buổi tối, cổng ký túc xá tấp nập người qua kẻ lại, người đi đến đâu cũng tỏa sáng như anh đương nhiên sẽ thu hút ánh mắt của rất nhiều người.
Nhưng anh vẫn cúi đầu, mái tóc lòa xòa che đi đôi mắt, toàn thân tỏa ra khí chất ung dung bình tĩnh, giống như những tiếng huyên náo trước nhà ký túc xá chỉ là một vùng yên tĩnh với anh.
Nghê Gia chậm rãi đi đến, tiến tới trước mặt anh, đứng lại.
Đúng lúc anh ngước mắt lên, cô liền rơi vào một đôi mắt vừa phẳng lặng vừa tối đen. Nghê Gia khẽ run lên, đôi mắt xa vắng nhường này, rất khó khiến người ta không thổn thức tiếng lòng.
Nhưng Nghê Gia cũng chỉ im lặng, không nói một lời, không thẹn thùng, không nóng ruột, không hoảng loạn, nhìn thẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/1272491/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.