Mạc Doãn Nhi đứng giữa hội trường ồn ã tiếng người, rất muốn cuồng loạn hét to để trút giận, nhưng trong cổ họng lại nghẹn ứ nỗi khốn khổ cay đắng, chỉ có thể nhìn Nghê Gia nhởn nhơ rời khỏi đó.
Câu nói lập lờ nước đôi của Nghê Gia trước khi rời đi vẫn quanh quẩn mãi trong đầu óc ả.
“Cô nói xem, vì sao Ninh Cẩm Nguyệt lại nâng giá với cô? ”
Vì sao lại nâng giá?
Mạc Doãn Nhi giờ đã phẫn nộ tuyệt vọng đến mất lý trí, đương nhiên chỉ biết suy nghĩ phiến diện một chiều.
Một mình ả đứng ngây ra tại chỗ, tức giận muốn nổ tung lồng ngực, Ninh Cẩm Nguyệt? Lần trước cô ta hại ả bị Liễu Phi Phi làm nhục, ả đã phải nhẫn nhịn, lần này cô ta lại tiếp tục tính kế hại ả?
Mạc Doãn Nhi cũng biết Ninh Cẩm Nguyệt không thích ả và Ninh Cẩm Niên ở bên nhau, nhưng cũng không thể dùng chiêu độc ác hạ lưu như vậy để hại ả chứ!
Mạc Doãn Nhi quay ngoắt đầu lại, thấy Ninh Cẩm Nguyệt đi về hướng phòng vệ sinh liền lập tức đuổi theo.
Nhưng đúng lúc đó vài nhân viên chạy lên, cười híp mắt hỏi ả hiện giờ có thời gian để bàn thủ tục mua không.
Mạc Doãn Nhi cắn môi đến trắng bệch, cuối cùng hèn mọn nhả ra một câu: “Ngại quá, tôi muốn hỏi một chút, nếu không mua mảnh đất này nữa thì phải bồi thường bao nhiêu tiền ký quỹ?”.
Nhân viên nghẹn họng trố mắt, tiền ký quỹ tuy cũng hơn chục triệu, song có thấm vào đâu so với giá đấu giá chứ!
Mấy người họ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-dai-chien/1272494/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.