Cô gái cúi đầu trông có vẻ đáng thương, người đẹp chính là có ưu thế này, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể khiến người ta nảy sinh lòng thương hại. Lâm Vũ Tuyên nhìn cô ấy chớp chớp mắt, hàng mi dài rung rung tạo thành bóng đổ, đau lòng vô cùng: “Không sao đâu, cậu có thể ở nhà tớ mãi mà. Tiền chúng ta cứ từ từ kiếm” Lời còn chưa dứt, thì thấy Nguyễn Kiều giơ tay lên, cô gái nghiêm mặt: “Không được, tiền là gốc của vạn vật, cái gì cũng có thể không có, nhưng không thể không có tiền. Cậu về nhà trước đi, mình ra phố thử vận may.” Lâm Vũ Tuyên: “Hả?” Không phải chứ, ra phố thử vận may thì kiếm tiền kiểu gì? Trong đầu Lâm Vũ Tuyên lập tức hiện ra hình ảnh Nguyễn Kiều lao đến trước một chiếc xe sang trọng, yếu ớt ngã xuống giả vờ bị đâm, lập tức toàn thân run lên, vội vàng kéo người bạn thân đang vội vàng đứng dậy: “Đợi đã, Kiều Kiều, tớ nghĩ chúng ta có thể từ từ bàn bạc cách kiếm tiền. Hai ngày nữa tớ sẽ đi thử vai nữ phụ trong một bộ phim, cậu có thể đi cùng mình.” Vừa dứt lời, điện thoại Lâm Vũ Tuyên để trong túi xách liền reo lên như thúc giục. Cô ấy lấy ra xem, khi nhìn thấy tên người quản lý trên màn hình, sắc mặt hơi thay đổi. Nói với Nguyễn Kiều một tiếng đợi đã, rồi nghe điện thoại. Ngay lập tức, giọng nói cáu kỉnh của người đàn ông truyền đến bên tai Nguyễn Kiều đang ở gần đó. “Lâm Vũ Tuyên cô làm cái gì vậy!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-gia-dua-vao-huyen-hoc-bao-hong/2701992/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.