Hơn nữa điểm mấu chốt là, anh Tiền còn bị đánh thê thảm như vậy.
A Tứ đứng ở bên cạnh anh Hưng, cũng nhìn thấy một lượt hành động của đối phương. Đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện khác.
Vừa rồi con nhóc kia bước qua trước mặt anh ta, cánh cửa cũng được đóng từ bên ngoài, trong phòng cũng chỉ có một mình anh Tiền, vậy .... là ai khóa trái cửa?
A Tứ nhìn thấy ánh sáng trong phòng nghỉ có chút tối tăm, càng xem càng cảm thấy có thứ gì đó ở trong chỗ tối.
Anh ta rùng mình một cái, sau đó nhanh chóng chạy đuổi theo anh Hưng vừa đi ra ngoài.
Bên kia, tên lưu manh ngồi ở bên ghế phụ đang thúc giục đàn em nhanh chóng khởi động xe, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía Tiền Nguyên Nguyên đang ngồi ở phía sau. Vừa cau mày giận dữ vừa nói “Anh Tiền, con nhóc kia chỉ vừa mới đi, để em kêu anh Hưng mang con nhóc đó trở về, anh thấy sao?”
“ .... Không cần nữa.” Tiền Nguyên Nguyên vừa nhắm chặt hai mắt vừa trả lời, một lúc sau liền mở mắt, nhìn về phía tên lưu manh đang nghi hoặc mà nói “Cô ta là người do chú của tao gọi tới.”
“Nhưng....” Tên lưu manh còn đang muốn nói gì đó, lại bị Tiền Nguyên Nguyên trừng một cái, chỉ đành ngượng ngùng quay đầu đi, tiếp tục thúc giục tên đàn em đang lái xe chạy nhanh.
Mà Tiền Nguyên Nguyên lại một lần nữa nhắm mắt , cắn răng nhịn đau.
Đến nỗi chuyện vừa rồi xảy ra ở trong phòng nghỉ, anh ta cũng không muốn nhớ lại.
Cùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-that-xuong-nui-roi/2787979/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.