Khó trách viên ngọc đen trở nên xôn xao. Loại oán khí này đối với chúng nó chính là món “ăn vặt” yêu thích.
Tô Tái Tái cụp mắt lại đồng thời khẽ vu.ốt ve chuỗi ngọc một chút như thể đang trấn an chúng nó vậy.
Đương nhiên Ngô Lục Lục cũng nghe được lời nói của chủ quán bán đồ chơi bằng đường, ông ấy cười rồi nói với Tô Tái Tái: "Ai? Tiểu hữu, cô có đói bụng không? Tôi vẫn chưa ăn bữa sáng nữa, hay là mời cô đi ăn cùng nhé? Tôi biết ở đằng trước có cửa hàng bán đồ ăn không tệ đâu.”
“Mời tôi?” Tô Tái Tái nhìn về phía Ngô Lục Lục.
“Đúng vậy. Cô không biết là cô đã giúp tôi việc lớn như thế nào đâu.” Ngô Lục Lục cười ha hả rồi dừng lại một chút, hơi xấu hổ nói: "Tôi cũng chẳng phải dư dả gì nhưng vẫn có thể mời cô bát mì. Đi thôi, tôi mời cô bữa ăn này.”
Cũng tùy tiện cách xa chủ quán bán đồ chơi bằng đường một chút.
Từ ngày hôm qua, sau khi chủ sạp nhỏ trúng xổ số thì người này trở nên rất hung hãn, ông ta đã cãi nhau với khách ghé tới mua đồ chơi làm bằng đường vài lần rồi.
Ngay cả Ngô Lục Lục cũng bị ông ta khó chịu ra mặt đôi lần. Ông ta bảo là mình kề cận ông ấy lâu như vậy sao không hưởng được tí xíu hào quang trúng thưởng nào vậy?
Cả ngày oán giận dữ dằn như thế ai mà muốn tiếp xúc gần nữa chứ.
Sau khi nghĩ như vậy Ngô Lục Lục lại thúc giục Tô Tái Tái, mặc dù cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-that-xuong-nui-roi/2788011/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.