“Được thôi, nếu cô muốn ăn cái gì thì cứ gọi nhé.” Ngô Lục Lục cười hề hề, dừng một chút lại nói tiếp: "Tuy rằng tôi chỉ có một trăm tệ nhưng mời cô ăn hết năm mươi tệ vẫn được.”
Nói đến đây thì tô mì thịt bò Ngô Lục Lục gọi cũng đã được làm xong, ông ấy giơ tay ra hiệu với nhân viên mình đang ngồi ở đây. Sau khi họ dọn món xong, ông ấy cầm đũa bắt đầu trộn mì, vẫn không để ý tới câu “Mời cô ăn hết năm mươi tệ vẫn được” của ông ấy đã làm Tô Tái Tái dừng tay, nhếch mắt lên nhìn ông ấy.
“Này tiểu hữu, mì của tiệm này ngon thật, cô nên nếm thử đi.” Ngô Lục Lục húp sột sọt mấy miếng lớn, hai má phồng lên nói với Tô Tái Tái, dừng lại một chút rồi ngẩng đầu cao giọng: "Chủ quán, cho thêm tô nước lèo!”
So với hai ngày trước thì ánh sáng trong mắt của Ngô Lục Lục đã trong trẻo hơn rất nhiều. Sau khi Tô Tái Tái thấy thế thì lại cụp mắt xuống.
“Tiểu hữu, bây giờ đang được nghỉ hè đúng không?” Đến khi tô nước lèo được bưng đến, sau khi Ngô Lục Lục húp một ngụm xong, mới lại nói chuyện phiếm với Tô Tái Tái.
Sau khi tinh tế đánh giá cô lại nói: "Nhìn cô cũng không lớn lắm, học cấp ba hả?”
“Tôi không đi học nhiều.” Tô Tái Tái vừa tách bánh bao ra vừa nói: "Người lớn trong gia đình tôi đang lo lắng không biết tôi có thể vào được trường đại học nào…”
Những chiếc bánh bao hấp được bẻ thành từng miếng nhỏ được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-that-xuong-nui-roi/2788013/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.