Thất gia đang ở trên tửu lâu, tay bưng một chén trà, gảy một đống tiểu côn trên bàn, vẻ mặt nghiêm túc, giống như đang bói toán.
Đại vu lẳng lặng ngồi đối diện, trên mặt thoáng có ý cười, nhìn y tự chơi tự vui, liền cảm thấy trong lòng bình tĩnh và khoái hoạt cực kỳ.
Chỉ nghe Thất gia “ồ” một tiếng mà nói: “Quẻ này… xem ra có chút thú vị.”
Đại vu hỏi: “Như thế nào?”
Thất gia liếc y một cái nói: “Không phải ngươi chê ta tính không chuẩn sao?”
Đại vu cười nói: “Ta nói vậy bao giờ?”
Thất gia bấm ngón tay tính: “Mười năm trước ở kinh thành, ta từng xem tướng tay cho ngươi, kết quả tiểu tử ngươi bảo ta toàn nói bậy bạ, chẳng dính tới rìa luôn.”
Đôi mắt Đại vu cong lên, lộ ra một chút biểu cảm hoài niệm, ôn nhu nói: “Phải, ta nhớ, ngươi nói đường nhân duyên của ta dài mà sâu, là một người cuồng dại chí tình chí nghĩa, trên đường tình tất nhiên đại cát đại lợi không gì kiêng kỵ, còn nói người mà lòng ta ngưỡng mộ cũng là một nữ tử trung trinh không đổi. Ta lúc ấy không tin, nhưng về sau thấy trừ ‘nữ tử’ có lệch thì vẫn đúng tám chín phần mười.”
Thất gia ngẩn ra, lông mi run khẽ, giống như hơi xấu hổ mà mượn cúi đầu uống trà tránh né ánh mắt y, miệng lẩm bẩm: “Tiểu tử ngươi nhớ rõ thật đấy.”
Ô Khê cười rộ lên, hỏi: “Ngươi tính cho đám Chu trang chủ sao, kết quả thế nào?”
Thất gia dừng một chút, cúi mắt quét một vòng trên những tiểu côn ấy, nói:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-nhai-khach/455580/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.