Edit: thu thảo
Nam tử quay đầu, Lạc Vân Hi chỉ thấy gò má của hắn, đường cong như bề ngoài một thanh đao, lông mi dài khẽ run, khuôn mặt vốn lạnh nhạt từ xưa đến nay bao phủ một tầng đau thương.
"Đoan Mộc Triết......" Trong lòng Lạc Vân Hi khẽ động, nhẹ giọng kêu hắn.
Theo tiếng nàng kêu lên, một giọt nước trong trẻo nhanh chóng dọc theo khóe mắt Đoan Mộc Triết chảy xuống, không tạo lên một tiếng động.
"Đoan Mộc Triết ngươi khóc sao?" Lạc Vân Hi bị làm giật mình, trong lòng có một chỗ nào đó như bị đánh một cái, một loại cảm giác nói không ra lời chậm rãi chảy ra, nàng muốn khống chế cũng khống chế không được. Thân thể đã đứng lên, đi tới trước mặt Đoan Mộc Triết.
Mặt nam tử còn đang nhớ về quá khứ hiện lên sự kinh ngạc nhìn nàng, khóe mắt vẫn còn giọt nước mắt.
"Làm sao ngươi khóc?" Lạc Vân Hi thở dài, lại cảm thấy rất đau lòng.
"Ai khóc vậy?" Đoan Mộc Triết cũng đứng lên, xoay người, giọng nói có mấy phần cứng rắn, mấy phần tức giận, "Nàng nhìn lầm rồi!"
Lạc Vân Hi lặng yên nhìn bóng lưng hắn.
Dáng người cao gầy, có vẻ cao hơn nàng rất nhiều, hắn rất gầy, hình như một trận gió là có thể thổi bay đi.
Đột nhiên, bóng dáng cao gầy này di chuyển, vọt tới trước mặt Lạc Vân Hi, vươn tay ôm chặt nàng.
"Hi Nhi, đừng quên ta." Giọng điệu của hắn gần như là khẩn cầu, "Ta chỉ có nàng......"
Ta chỉ có nàng...... tại sao, nàng lại cảm thấy đáy lòng chua xót đây?
"Được." Lạc Vân Hi im
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-tai-cuong-phi-phe-vat-tam-tieu-thu/2288488/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.