"Sao không bôi thuốc?" Tiếng Trung Sơn vương hỏi lạnh lẽo từ sau lưng truyền đến, Lạc Vân Hi lập tức cảm thấy cả bên trong màn cũng bị khí lạnh mùa đông bao trùm.
Nàng xoay người ngồi dậy, tóc dài xõa mềm mại ở đầu vai, cách lớp màn lụa trông thấy thân hình to lớn của nam nhân.
"Sao vậy? Điều này ai cần ngươi lo?"
Nàng có chút tức giận.
Ngày hôm nay đã rất mệt mỏi, vất vả lắm mới được nghỉ ngơi, một nam nhân xa lạ xông vào phòng ngủ của mình, tâm tình tốt mới là lạ!
"Ngươi nghi ngờ Bổn vương hạ độc ngươi sao?" Trong giọng nói của Trung Sơn vương không hề che dấu sự tức giận.
Lạc Vân Hi im lặng, tại sao nàng không thể nghi ngờ như vậy?
"Mang thuốc cho ta!" Trung Sơn vương đưa tay phải ra, bỗng nhiên vén màn lên.
Thiếu nữ ôm đầu gối ngồi trên giường, tóc dài uốn lượn, rũ xuống trên áo ngủ trắng bằng gấm, mắt lười biếng híp lại, lông mày nhíu lại đầy vẻ buồn ngủ.
Cơn giận của hắn, lập tức giảm xuống rất nhiều.
"Cho ngươi!" Lạc Vân Hi lấy thuốc từ đầu giường ra, để vào giữa tay hắn, không kiên nhẫn nói, "Ta muốn ngủ!"
Trung Sơn vương cầm lọ thuốc, tức giận lại không áp chế được vọt lên.
Hắn đúng là trúng tà, phát điên nên mới có thể nửa đêm chạy tới xem nàng có bôi thuốc hay không.
Quả nhiên là có lòng tốt lại trở thành lòng lang dạ thú!
Lạc Vân Hi vốn chính là nha đầu vô tâm vô phế, hắn lại còn luôn nghĩ đến bàn tay của nàng có phải sẽ sưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-tai-cuong-phi-phe-vat-tam-tieu-thu/2288548/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.