Mọi người trên đại điện nghe xong, đều giật mình nhìn lại
Thập nhị hoàng tử! Lại là hắn, hôm nay làm sao vậy, người này bình thường sẽ không vì phế vật Lạc gia mở miệng nói thay
Phượng mâu của Trung Sơn vương xẹt qua tia hồ nghi, quét qua trên người Lạc Vận Hi và Đoan Mộc Kỳ, sắc mặt hơi trầm xuống: "Thập nhị hoàng tử như thế nào biết thương hoa tiếc ngọc, muốn thỉnh hoàng thượng cấp ghế cho Lạc tiểu thư ngồi?"
Đoan Mộc Kỳ bị Trung Sơn vương nói vậy, sắc mặt dần đỏ lên
Thái hậu nói: "Thôi, ta xem nha đầu kia cũng không để ý, ngươi nói tiếp đi"
Lạc Vân Hi đương nhiên cũng sẽ không quỳ nói: "Thần nữ ba năm trước làm cho thái hậu không vui, phụ thân tuyệt đối sẽ không tự ý mang thần nữ đến chọc giận thái hậu. Hơn nữa thần nữ là một phế vật, sao phụ thân có thể không có lý do gì liền mang thần nữ vào hoàng cung được?"
"Về phần Lương quý phi nói phụ thân thần nữ oan uổng nàng lại càng buồn cười, Lạc Lương kết thù, hôn sự của thần nữ bị hủy, nên không phải là Lương gia ghét bỏ thần nữ là phế vật, không xứng với Lương công tử chứ? Ai được lợi lớn nhất trong việc này, thần tin tưởng người thông minh đều hiểu được"
Lời nói này của nàng thập phần rõ ràng
Đúng vậy, hai nhà từ hôn người được lợi lớn nhất không phải là Lạc gia mà là Lương gia
Lần này, ngay cả ánh mắt của hoàng thượng nhìn về phía Lương quý phi cũng có chút lãnh
Lương quý phi sợ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-tai-cuong-phi-phe-vat-tam-tieu-thu/2288583/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.