Trong cung điện "Xoát xoát xoát" một tiếng, hướng phía người ở ngoài cửa cung hô to ba tiếng "Vạn tuế"!
Lạc Vân Hi cũng quỳ trên mặt đất, nhìn trước mắt có long bào nhẹ phẩy qua đi, trong không gian thoang thoảng mùi long tiên hương. Nữ tử một bên đeo giày thêu hoa màu đỏ, đẹp đẽ quý giá. Trên người mặc xiêm y dài lê đất bằng tơ vàng kiều diễm, ước chừng dài đến ba thước
Phía sau, có một đôi giày màu trắng thêu mây trắng
Lạc Vân Hi cúi đầu thấp hơn
Bởi vì nàng nhận ra, đó là Trung Sơn vương...
"Thế nào?" Một thanh âm của nữ nhân già mua mà không mất uy nghiêm vang lên
Thái hậu?
Lạc Vân Hi cảm thấy trên đỉnh đầu mình có ánh mắt vững như bàn thạch, nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn
Cả đại điện yên tĩnh, không một người nào dám lên tiếng. Trung Sơn vương một thân áo bào màu tím, giúp đỡ nữ nhân tuổi đã lớn mặc hoa phục, tóc đã bạc phơ. Trên mặt có thể nhìn rõ từng nếp nhăn
Nhìn thấy Lạc Vân Hi, mắt của bà ta chìm xuống, giống như nhìn thấy thứ gì đó không tốt, lớn tiếng quát: "Ngươi sao lại ở trong hoàng cung?!"
Trong cung điện nghe thấy lời quát lớn của thái hậu. Tâm tình như múc mười lăm thùng nước___ Bất ổn, tò mò nhưng không dám ngẩng đầu
"Lạc thái úy, sao ngươi đem nàng ta vào cung!" Thái hậu ánh mắt giận giữ hướng về phía Lạc Kính Văn đang quỳ trên đất
Lạc Kính Văn cuống quít ngẩng đầu giải thích: "Thái hậu, là Lương quý phu nói muốn gặp Hi Nhi, thần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-tai-cuong-phi-phe-vat-tam-tieu-thu/2288586/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.