Sau một lúc lâu, nàng ngơ ngác nói: "Nếu không phải hôn sự tốt, ngũ tiểu thư sao có thể luôn nhớ thương đến cô gia?"
Lạc Phượng Hề trầm mặt xuống, sau đó nhanh chóng nở nụ cười, hiện tại nàng là Lạc Vân Hi! Nàng đã hoàn toàn tiếp nhận thân phận mới này
Lạc Vân Hi khẽ mỉm cười nói: "Từ nay về sau, thu hồi hai từ cô gia này của ngươi, ngũ muội nếu như thích người nam nhân kia như vậy, thì cho nàng đi!"
Xuân Liễu hiển nhiên là một tiểu cô nương nóng tính, la hoảng lên: "Như vậy sao được? Tiểu thư trăm triệu lần không thể!"
Lạc Vân Hi quay đầu, sắc mặt lạnh như băng, nghiêm khắc đánh gãy lời nàng: "Ngươi dám nghi ngờ lời của ta?"
Xem ra, Xuân Liễu này bình thường đã có thói quen lớn tiếng
Xuân Liễu bị vẻ mặt lạnh băng của nàng sợ tới mức ngây người, lùi về phía sau hai bước, sắc mặt trắng bệch
"Tiểu... Tiểu thư"
Nàng lắp bắp, trong lòng đều có ngàn vạn con ngựa hoang đang chạy qua, có thứ gì đó, đang chậm rãi thay đổi
Lạc Vân Hi thay đổi sắc mặt, thản nhiên nói: "Xuân Liễu, ngươi chỉ cần nghe theo lời của ta là được rồi"
Xuân Liễu mờ mịt gật đầu
Không biết vì cái gì, tiểu thư lại cho nàng cảm thấy có một chút an lòng
Lạc Vân Hi quay đầu lại liếc mắt đến phía xa, đánh giá Hạ Đào
Hạ Đào dĩ nhiên đáng giận, nhưng giờ phút này, nàng sẽ không động đến nàng ta
Thời khắc mấu chốt, còn cần đến vật hy sinh, ai biết ngày mai sẽ còn xảy ra chuyện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-tai-cuong-phi-phe-vat-tam-tieu-thu/2288627/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.