Trọng giáp không thể vận chuyển vào thành, thứ được gọi là "giáp" lần này thực ra đều là loại giáp nhẹ được chế tạo đặc biệt. Đám giáp trụ này dễ dàng bị phá giải, nên chỉ được chất đệm trên xe hàng hóa, nhìn qua chẳng khác gì vài mảnh da mỏng lẻ tẻ. Lô giáp trụ này được rèn xong tại Toái Diệp Thành, nam tử mặc vào thấy nhẹ nhàng thoải mái, nữ tử khoác lên lại càng thêm thanh tú.
Về phần binh khí từ trước đến nay vẫn luôn là đối tượng bị kiểm tra nghiêm ngặt nên bọn họ cũng đặc biệt chế tạo riêng. Khi vào thành, binh khí chỉ đơn thuần được gắn lên bánh xe dưới dạng những miếng thiếp mỏng. Mỗi bảy miếng có thể ghép lại thành một đoản đao, chỉ cần dùng thuộc da quấn lên phần chuôi, lập tức trở thành vũ khí thực chiến sắc bén.
Ngô Hoàng Thành vốn có danh xưng là thành trì do ba vạn quân trấn thủ. Nhưng khi mùa đông vừa về, nghe tin Xích Hoàng Quân kéo quân đánh Vân Thành, triều đình lập tức điều đi hai vạn binh lính tới đó chi viện. Một vạn quân còn lại được chia làm hai: một nửa đóng quân bên ngoài thành, một nửa trấn thủ nội thành, canh giữ khu vực gần vương phủ.
Hai ngàn quân Xích Hoàng đột ngột xuất hiện vào thời điểm này, chẳng khác nào một tiếng sấm giữa đêm đông yên tĩnh, làm tan vỡ giấc mộng an bình của quân canh trong thành.
Trong thành... sao lại có Xích Hoàng Quân?! Thành rõ ràng chưa bị phá, rốt cuộc bọn chúng vào thành bằng cách nào?!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-thu-mong-luu-dien-truong-ngung/2855371/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.