Tận mắt nhìn thấy Diệp Mặc giết Điền Cực và mười tên đệ tử Lôi Vân Tông, thì Phong Quý Minh đã khẳng định rằng bản thân không phải là đối thủ của Diệp Mặc, chỉ có thể cố gắng nhìn sự phẫn nộ xuống rồi nói:
- Hôm nay anh đã giết Điền Cực, phá vỡ đại trận của Lôi Vân sơn, vậy thì hẳn là có thể dừng tay lại được rồi.
Phong Quý Minh không thể không nhịn sự phẫn nộ của mình xuống, vì y hiểu rằng Diệp Mặc là một thằng điên. Mười một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành mà hắn còn dám giết, thì Lôi Vân Tông của y trong mắt Diệp Mặc càng chẳng là cái gì cả. Cho dù là Diệp Mặc chém tận giết tuyệt tu sĩ của Lôi Vân Tông, thì Phong Quý Minh y cũng không hề cảm thấy kỳ quái.
Diệp Mặc cười nhạt:
- Trước đây tu sĩ Hóa Chân của Lôi Vân Tông ngăn cản phi thuyền của Kỷ Bẩm tiền bối, giết hơn mười người, hủy đi thân thể của Kỷ Bẩm tiền bối, chém giết Đan Vương Cố Mân Tiềm của Mặc Nguyệt ta, giết cả vài người hộ vệ tu vi Kiếp Biến và Thừa Đỉnh, còn có cả trưởng lão Kiếm Cốc tu vi Hư Thần nữa, chẳng lẽ đây còn chưa tính là thù hận sao?
Phong Quý Minh nghe Diệp Mặc nói xong, thì cũng biết rằng sự tình hôm nay khó có thể vãn hồi rồi. Lập tức hừ lạnh một tiếng, lấy ra nửa đoạn kiếm, đồng thời lớn tiếng quát lên:
- Lôi Vân Tông ta ngày hôm nay cho dù là bị diệt môn, thì cũng phải giữ gìn lại tôn nghiêm của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thieu-gia-bi-bo-roi/1452444/chuong-1423.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.