Một loại cảm giác không gian bị cắn nuốt truyền đến. Diệp Mặc biết rằng đây là thiên phú cắn nuốt không gian của 'Cửu đầu phệ hư trùng'. Nếu như 'Cửu đầu phệ hư trùng' đã có chín cái đầu rồi, thì việc Diệp Mặc cần làm bây giờ không gì khác ngoài việc chạy trốn. Nhưng nếu chỉ có ba cái đầu, thì Diệp Mặc căn bản là không sợ.
Sau khi mở rộng 'Vực' ra, thì vòng phòng hộ của luyện thể Thần Cảnh cũng mở rộng ra xung quanh thân thể.
Răng rắc...
Ba cái miệng lớn của Phệ Hư Trùng đồng thời cắn trúng vào phạm vi 'Vực' của Diệp Mặc, không gian nhất thời trở nên chậm chạp. Khác với lúc trước chính là 'Cửu đầu phệ hư trùng' lúc này cũng không cắn nuốt sạch mảnh không gian này, mà chỉ khiến mảnh không gian này từng đợt lay động.
'Cửu đầu phệ hư trùng' có thể cắn nuốt không gian, nhưng đó chỉ là thiên phú của nó mà thôi, chứ không phải đồng nghĩa là nó có thực lực lợi hại hơn tu sĩ có thể xé rách không gian. Cho nên lần này gặp phải 'Vực' cường hãn của Diệp Mặc, thì 'Cửu đầu phệ hư trùng' nhất thời liền bị hạn chế.
Hồng Nhất Hấn còn chưa kịp khiếp sợ 'Vực' cường đại của Diệp Mặc, thì đã kinh hãi nhìn chằm chằm vào 'Vô ảnh' kêu lên:
- 'Vô ảnh tằm'...
Cái màn sương mù lúc nẫy y đánh ra đã bị 'Vô ảnh' cắn nuốt hơn nửa rồi. 'Vô ảnh' thì giống như một cái máy hút bụi, điên cuồng hấp thu màn sương mù xung quanh.
'Vô ảnh' đang điên cuồng cắn nuốt màn sương mù
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thieu-gia-bi-bo-roi/1452510/chuong-1460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.