Ta lắc đầu, đối diện với vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc của Dạ lang quân, một mực lắc đầu, chỉ thấy sắc mặt hơi trầm xuống của Dạ lang quân lại càng trầm xuống. Trong ánh mắt là lãnh khí rét lạnh nói:
“Xuân Tiêu cô nương, ngươi không cần phủ nhận như thế, có chính là có!”
Mẹ nó! Tại sao lại thế? Lão tử rốt cuộc như thế nào? Đại di mụ hành hạ người ta vừa mới đi, làm sao có thể có! Dầu gì cũng là người thế kỷ hai mốt được học tập khoa học phổ cập, có kinh nguyệt sẽ không mang thai, thật sự coi lão tử là kẻ ngu sao!!
Mặt sa sầm, giờ phút này ngay cả trong tay hắn là trường kiếm đáng sợ, ta cũng không thể nhịn nổi. Nhíu mày, ta cười vô cùng lạnh nhạt nói:
“Dạ lang quân có ý gì? Có chuyện gì không cần ngại cứ nói rõ!! Cần gì che dấu làm cho lòng người ấm ức?”
Chỉ thấy cặp lông mày sắc bén như kiếm của hắn ẩn chứa thương tâm cùng buồn bã, giống như cố gắng đè nén thanh âm phẫn uất nói:
“Xuân Tiêu cô nương, ngươi thật ra không cần sợ như vậy, hài tử của A Cửu, dĩ nhiên cũng là hài tử của ta, ta sẽ để cho hắn sống.”
Nói xong, vọt người một cái, biến mất trong khoảnh khắc giống như rất nhiều lần trước kia, lưu lại một mình ta ngơ ngác tại chỗ.
“Cách lão tử!”
Nhớ lại vẻ mặt phẫn uất như bị người thứ ba xen vào của Dạ lang quân, còn có từng câu từng chữ ngụ ý rằng người thứ ba là ta thì ta cảm thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thieu-gia-hu-hong-xuyen-qua-thanh-hoa-khoi/2341268/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.