*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Lăng
Giang Dương bước đến đứng giữa hai người, ôn tồn hòa giải: "Anh con khó khăn lắm mới về mà, con đứng một bên đợi, để A Phú thắp hương trước......"
"Tôi đã nói là không được phép bái lạy." Lâm Thương Từ không buồn nhìn Giang Dương, chỉ đăm đăm nhìn cặp mắt quen thuộc kia.
Giang Dương cũng nóng nảy, "Con sao thế! Nó là anh con, vội vàng quay về mà giờ mẹ mất không được quỳ lạy sao?"
Lâm Thương Từ cười lạnh, hỏi: "Anh? Tôi không biết tôi có anh trai đấy."
"A Từ......"
Không chờ đối phương nói hết câu, Lâm Thương Từ đưa tay tát thẳng vào mặt đối phương.
Cố Trọng nghe được cô ấy đang cố gắng kìm nén cảm xúc.
"Năm đó tốt nghiệp xong anh không lo tìm việc làm, lại đua đòi học theo người khác chơi bài bạc, nợ nần rồi bỏ nhà trốn đi, có lần nào không phải mẹ tôi trả nợ giúp anh? Một mình bà làm bao nhiêu việc, buổi sáng tôi không thấy mẹ, đến tối cũng không thấy mẹ, dường như tôi vĩnh viễn không thấy được mẹ!"
"Sau đó anh nói anh tìm được việc, mẹ thấy mừng cho anh, anh nói đêm giao thừa anh sẽ về nên mẹ đã dậy thật sớm đi chợ mua thịt, nấu một bàn thịnh soạn cho anh. Tôi đói bụng nhưng mẹ vẫn không cho tôi anh trước,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thinh-than/3011955/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.