Chương 95. Diễn kịch Editor: Lăng Lâm Thương Từ ngồi ở phòng khách xem TV, TV bị tắt tiếng vì cô cứ mãi nhìn vào điện thoại cho đến khi nghe thấy tiếng khóa cửa. Cô ngẩng đầu, thấy Cố Trọng đi vào nhà. "Sao rồi em?" Lâm Thương Từ đầy mong đợi nhìn cô ấy. Cố Trọng đặt túi xách lên bàn, cúi người ôm Lâm Thương Từ, đè cô xuống dưới, nói: "Diễn xuất của em tệ lắm hả, tệ đến nỗi Từ phải lo âu sao?" "Chị là người bình thường nên thấy diễn xuất của em rất tốt, nhưng y là ảnh đế, chắc sẽ quan sát giỏi hơn chị." Lâm Thương Từ dùng đầu ngón tay chải tóc cho Cố Trọng. Ra ngoài một chuyến phờ phạc hơn rất nhiều. "Yên tâm, lúc dùng bữa em luôn quan sát y, theo phán đoán của em, hẳn y vẫn chưa khôi phục ký ức." Cố Trọng nói như chém đinh chặt sắt, rất có sức thuyết phục. "Thế còn A Đông......" "Em không thấy gã, nhưng nếu Nhậm Lễ thấy mặt em mà không có biểu hiện bất thường, vậy chúng ta gần như có thể kết luận A Đông vẫn chưa khôi phục trí nhớ. Cả hai người bọn ykhông biết chuyện vòng tuần hoàn." Cố Trọng chống người ngồi dậy kéo Lâm Thương Từ lên. "Y là ảnh đế......" Diễn kịch đối với y là chuyện rất bình thường, đơn giản như hạ bút thành văn. "Thương Từ, tin tưởng em." Cố Trọng nắm chặt tay cô. "Ừ, nghe em." Lâm Thương Từ cười, cô nghiêng người nằm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thinh-than/3012013/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.