Nói xong Nguyễn Vô Niệm liền đi thẳng. Nguyễn Vô Niệm cũng không phải là người không nói lý lẽ, không vì Lê Đắc Ninh vô lễ mà giận chó đánh mèo với Lê Bang Cơ, hắn cảm thấy thiếu niên này dù ăn nói giông dài, thế nhưng vẫn có thể xem là người lễ độ, Nguyễn Vô Niệm cũng không để bụng, thuận tiện liền nhắc nhở bọn hắn một chút. Vùng rừng núi này hắn rất quen, ban ngày còn dễ nói, ban đêm dã thú đặc biệt nhiều. Tiểu vằn vằn kia chính là một trong số đó. Thực tế hắn mới quen Tiểu vằn vằn được hai năm, từ lúc Tiểu vằn vằn mới lạc mẹ gặp Nguyễn Vô Niệm lúc đó liền bị đánh một trận, về sau mỗi lần hắn vào rừng gặp Tiểu vằn vằn một lần liền đánh một lần, đến mức hiện tại chúa tể sơn lâm gặp Nguyễn Vô Niệm ám ảnh tâm lý khiến nó sợ hãi nhân loại này.
Nhìn Nguyễn Vô Niệm tiêu sái rời đi, Lê Bang Cơ lại đứng yên đó hơi nheo mắt nhìn theo. Lê Thái hỏi.
- Bệ hạ, ngài không cản hắn lại sao?
Lê Bang Cơ cười nói:
- Không cần, hắn đã chỉ đường rõ ràng như vậy thì ắt hẳn hắn sẽ ở gần đây, người trong làng chắc chắn sẽ biết sự tồn tại của hắn.
Chỉ cần là người thì sẽ có nhu cầu giao tiếp với xã hội, thiếu niên vừa nhìn ăn mặc không giống người bình thường, hẳn hắn sẽ sống tách biệt với làng mạc, thế nhưng không có nghĩa là hắn sẽ không có sự giao lưu. Do đó chắc chắn dân làng sẽ biết đến Nguyễn Vô Niệm. Nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thinh-the-dien-ninh/1723065/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.