Nghe Nguyễn Vô Niệm vậy mà muốn đi làm ăn Lê Bang Cơ không khỏi sửng sốt hỏi.
- Ngươi không có ý định thi cử làm quan sao? Sư thừa là người tài giỏi như vậy, chẳng lẽ cố công dạy ngươi ngươi lại phí hoài tài năng như thế?
Nguyễn Vô Niệm lắc đầu nói.
- Thầy đúng là dạy ta nhiều điều, nhưng không dạy nhiều về tứ thư ngũ kinh, thay vì đó thầy dạy ta triết học, vật lý, hoá học, khoa học kỹ thuật. Ngươi xem những thứ đó thi ra làm quan sao?
Lê Bang Cơ trầm mặc, quả thực những môn này không nằm trong kỳ thi, huống chi bây giờ thi cử vẫn còn hạn chế, muốn làm quan con đường tốt nhất vẫn là được tiến cử. Lê Bang Cơ tỏ vẻ tiếc nuối khi Nguyễn Vô Niệm không thể đi thi, Nguyễn Như Đổ lại khinh thường, hắn thực sự không muốn cãi nhau với một kẻ “không có học thức”. Lê Bang Cơ lúc này mới nhớ ra mục đích đến đây liền nói.
- Vô Niệm, lần này ta đến đây là muốn cảm ơn ngươi đã cứu mạng. Ngoài ra còn có một việc muốn nhờ ngươi giúp đỡ.
Nguyễn Vô Niệm gật đầu không vội đồng ý mà là ý bảo Lê Bang Cơ nói ra yêu cầu, dù sao không lại tự nhiên đồng ý khi còn chưa rõ đối phương muốn điều gì. Lê Bang Cơ nói:
- Ở dưới làng ta được biết rằng ngươi có cải tiến ra được một giống lúa mới, không chỉ sức chống chịu cao hơn mà còn cho ra năng suất lớn hơn. Ngươi cũng biết ta là địa chủ nhưng thực chất ta còn có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thinh-the-dien-ninh/1723075/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.