“Lam Hàng, báo cáo ngân sách khoa học tự nhiên của cậu được duyệt chưa?” Thầy Chu đầu hơi hói quay sang anh ta hỏi. Thầy Chu vừa nhìn là biết nhân vật cỡ hướng dẫn Tiến Sĩ, bề ngoài cũng rất trừu tượng.
“Vẫn chưa thầy à, uỷ ban ngân sách đang xét duyệt.” Dương Lam Hàng nói.
“Loại đề tài này nghiên cứu từ trên xuống dưới rất vất vả, lại không thu bao nhiêu lợi ích, tôi khuyên cậu vẫn là nên nghiên cứu theo chiều ngang thôi.
“Sức lực tôi có hạn…” Tầm mắt Dương Lam Hàng chuyển tới trên người Bạch Lăng Lăng, khẽ cười, nụ cười tràn ngập tự tin và ôn hòa: “Tôi cũng không muốn em Bạch Lăng Lăng quá vất vả.”
“Còn nói khuông muốn tớ vất vả?” Lăng Lăng nhỏ giọng ở bên tai cô nói thầm: “Chỉ còn thiếu không bóc lột lớp da của tớ!”
Vừa hát xong quay về, nghe thấy thế, Tiếu Tiếu lập tức bất mãn phản bác: “Thôi đi, cậu phải tranh thủ mà vui , chúng tớ mỗi ngày đều ở phòng thí nghiệm làm tạp dịch, mỗi ngày đều phải làm việc mười tiếng, còn không có tiền lương, đến xã hội chiếm hữu nô lệ còn tiến bộ hơn chúng tớ.”
“Xã hội nô lệ không cần cậu học thành tiến sĩ!”
“Khư, thầy Dương nghiêm khắc với cậu chứng tỏ thầy cho rằng cậu đáng giá để thầy hao phí tâm huyết trên người cậu, nếu không quan tâm cậu, cậu mới nên tự mình kiểm điểm một chút.” Tiếu Tiếu đáp trả Lăng Lăng bằng một thái độ có phúc mà không biết hưởng. Tiếu Tiếu bưng ly bia đến chỗ trống bên cạnh Dương Lam Hàng ngồi xuống,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoat-khong-khoi-on-nhu-cua-anh/1069091/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.