Trong phòng rất an tĩnh, chỉ có gió thổi làm lay động bức màn mang một chút ánh nắng tiến vào.
Áo khoác chế phục màu xanh biển vắt trên lưng sô pha còn có thể miễn cưỡng bảo trì hình dạng, quần dài cùng bộ và áo sơmi màu trắng đã nhăn đến không ra hình dáng gì nữa, các loại quần áo nơi này ném một cái, nơi kia treo một cái, có thể thấy được tình hình chiến đấu tối hôm qua kịch liệt đến mức nào.
Hai người ngày thường đều thức dậy sớm, hôm nay cũng không ngoại lệ, hơn 6 giờ đều trước sau tỉnh, Hoắc Hàn 9 giờ có một hội nghị phải tham gia, còn có không ít thời gian nháo tiếp, nhưng mà, người vốn dĩ luôn chủ động trêu chọc lúc này lại đang mềm như bông cuộn trong lòng ngực anh, không nghe thấy một chút động tĩnh.
Ôn Thiên Thụ cảm giác toàn thân mình giống như bị cải tổ lại một lần, chỗ nào cũng đều không phải là của mình, đêm qua chủ động khiến lửa cháy quá mạnh, không nắm chắc đúng mực nên vẫn đốt tới quá nửa đêm, giọng nói của cô cũng suýt mất luôn, mà anh vẫn còn ...
Đàn ông sắp ba mươi tuổi mới thật sự là như lang ( sói ) tựa hổ.
Nụ hôn nhẹ của anh từng chút một dừng trên đầu vai cô, râu cằm cọ lên da thịt mềm mại, mang đến từng trận ngứa ngáy, "Tối hôm qua không phải còn dám nói lời tàn nhẫn?"
Cô xoay người lại mặt đối mặt với anh, chóp mũi khẽ chạm vào nhau.
Như vậy giao lưu càng thuận tiện.
Ôn Thiên Thụ: "Cho thiếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926557/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.