Ôn Thiên Thụ tỉnh lại dưới ánh nắng thu ấm áp cùng nụ hôn chào buổi sáng.
Người đàn ông hôn dọc theo chóp mũi xuống môi tâm, cô bị râu của anh làm cho có chút ngứa, cười duyên trốn đi lại càng bị anh ôm chặt, "Thật muốn mãi không ra." ( nếu ai không hiểu câu này thì vận động máu sắc nữ sẽ ra nhé )
Cô lập tức đỏ mặt không dám nhúc nhích.
Hoắc tiên sinh sau khi kết hôn tựa hồ có điểm không giống như trước, nhưng mà, cô thích loại biến hóa này.
Ôn Thiên Thụ duỗi tay sờ tóc anh, không tiếp lời mà nói một câu, "Nếu ba ba biết chúng ta kết hôn, nhất định sẽ rất vui vẻ."
Rất lâu trước kia cô đã nghĩ tới, ngày hôn lễ sẽ là cha nắm tay mình đi qua thảm đỏ, sau đó giao cho một người đàn ông khác đáng giá phó thác.
Hiện tại người ấy đã đi tới bên người cô, mà cha ...
"Nhất định sẽ." Hoắc Hàn cầm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.
Có một số việc tạm thời chưa thể nói cho cô, nhưng kế hoạch tiêu diệt tập đoàn "Ty" đã bắt đầu được khởi động, tin rằng không lâu sau sẽ có kết quả.
Nhất định sẽ có một ngày như vậy, hết thảy đều được trở về dưới ánh mặt trời.
"Trở thành bà Hoắc cảm giác thế nào?" Anh vuốt ve nhẫn trên tay cô, không dấu vết dời đi cảm xúc của cô.
Ôn Thiên Thụ nghiêm túc nghĩ nghĩ, "Cảm giác giống như rốt cuộc lại có một mái nhà." Mặc kệ đã đi bao xa, mặc kệ ở địa phương nào, nơi có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926569/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.