Ôn Thiên Thụ cúi đầu thấy trước ngực nhanh chóng ướt một mảng.
Khóe miệng Hoắc Hàn đang đổ máu.
Cô có thể cảm giác được gân xanh nhô lên trên cổ anh, tiếng tim đập cùng tiếng hít thở càng thêm dồn dập, cằm anh không nặng không nhẹ chống lên đỉnh đầu cô, tác dụng của thuốc còn chưa hết hẳn, toàn thân cô dường như không có một tia sức lực, muốn ôm anh một lần cuối cùng, tay cô vô lực khoanh được thành một vòng tròn nhưng mới vừa đụng tới áo sơmi của anh, lại tuột xuống ...
Nước đong đầy hốc mắt cô.
Ôn Thiên Thụ khẽ khàng nói: "Xin anh."
Cô kỳ thật đã không phát ra được âm thanh.
Hoắc Hàn nghe được chính là một tiếng "Tê —" mỏng manh khiến trái tim anh như tan nát, trong đôi mắt đen quay cuồng bao cảm xúc phức tạp, tuyệt vọng, đau lòng, không cam lòng ... Ôn Thiên Thụ nhận thấy vải dệt đã bắt đầu bị xé rách, có một cái chớp mắt cô phảng phất như thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng nước mắt lại mất khống chế mà chảy xuống.
Một ý niệm rõ ràng như ánh trăng trên bầu trời kia, hóa thành từng đợt từng đợt ngân châm bóng lưỡng, đâm vào nơi mềm mại nhất của trái tim, cô vẫn muốn sống tiếp, muốn tiếp tục tình yêu với anh.
"A..."
Miếng vải Hoắc Hàn đang cắn đã không chịu đựng nổi trọng lượng của cô, thân thể dần dần tụt xuống.
Rất nhanh lại bị một đôi chân thon dài gắt gao kẹp lấy.
Trong tay Hoắc Hàn nắm dây leo đong đưa lên, thân thể hai người lung lay như sắp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926591/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.