Thế mưa ngày càng lớn, cửa sơn động cũng bắt đầu nhỏ nước, gió và mưa cùng nhau tiến vào, trong động vốn dĩ đã âm u ẩm ướt, chỉ dựa vào ánh đèn pin mỏng manh tỏa ra chút ánh sáng, khuôn mặt mỗi người đều ẩn trong bóng tối.
Ôn Thiên Thụ ngồi ở trên người Hoắc Hàn, thời tiết thay đổi, tật xấu đau chân lại tái phát, khó chịu như bị kim đâm, giữa nhức mỏi lại mang theo mềm nhũn.
Hoắc Hàn đang giúp cô xoa chân, lòng bàn tay anh như châm lên một ngọn lửa nhỏ, những nơi anh chạm vào đều trở nên ấm áp, bên ngoài tiếng mưa rơi rất lớn, trái tim cô lại cảm thấy bình tĩnh một cách khó hiểu, ngửi hơi thở quen thuộc kia, chậm rãi nhắm mắt lại dựa vào trên vai anh.
Ngủ không bao lâu thì bị người đẩy tỉnh, Ôn Thiên Thụ mơ hồ mở mắt ra, chỉ thấy mẹ cô vẻ mặt đầy ý cười đứng ở mép giường, "Phồn Phồn, mau dậy nào, hôm nay là ngày đại hỉ của con, không thể lại ngủ nướng."
Cô ngây ngô ngồi dậy trên giường, kinh ngạc mà nhìn chính mình đang mặc một bộ áo cưới đỏ như lửa trong gương, chỉ vàng đan đầy trên làn váy, trước ngực thêu một đôi uyên ương đặc biệt tinh xảo sinh động, em trai Chu Mộ Vũ ngồi xổm trên mặt đất đẩy giầy thêu qua lại, ngẩng đầu vui vẻ nói, "Chị đừng phát ngốc nữa, anh rể còn đang chờ ở bên ngoài đó."
Anh rể?
Ôn Thiên Thụ cực kỳ nghi hoặc.
Mẹ cô ở bên cạnh rơi lệ, cha kế ôn nhu an ủi cô, "Khóc cái gì,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926607/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.