Suy xét đến việc đang ở bên ngoài, Ôn Thiên Thụ cũng không giống như trước chỉ mặc mỗi áo để ngủ, trước khi đi vào giấc ngủ còn đặc biệt kiểm tra một lần, không nghĩ tới ngủ ngủ, không biết thế nào lại đem nội y kéo xuống.
Cô hơi thở phì phò, hồn nhiên không biết lúc này chính mình đã bị lộ hết cảnh xuân.
Áo ngủ màu hồng đào, càng thêm phụ trợ cho da thịt như tuyết trắng, đặc biệt là chỗ mềm mại bị đụng chạm kia, như ngọn lửa thiêu đốt đầu ngón tay Hoắc Hàn.
Ôn Thiên Thụ lại ưm một tiếng, rốt cuộc gọi trở lại lý trí bất giác bị mê hoặc của anh, "Chân nào bị đau?"
Thanh âm vừa ra mới ý thức được thế nhưng khàn khàn giống như suốt đêm hút thuốc lá.
"Chân trái." Ôn Thiên Thụ cắn răng, đáy mắt đã ẩn ẩn phiếm lệ quang.
Không phải chưa từng trải qua thời khắc càng đau đớn hơn so với lần này, đau đớn như kim châm dầy đặc trên ngực, liền khắp người đều đau theo, nhưng khi đó, đau hơn cũng có thể chịu đựng.
Bởi vì, ít nhất đau đớn sẽ nhắc nhở cô nhớ rõ —
Cả đời này vô luận đi đến nơi nào, hình chữ thập giá trên lưng sẽ như bóng với hình với cô.
Nhưng mà lúc này, người đàn ông này ở tại bên người, chút đau đớn này lại nhịn không nổi nữa.
Nói là ích kỷ cũng được, cả đời này cô chỉ động tâm với một mình anh, muốn cho anh đau lòng chính mình.
Bàn tay to ấm áp dán lên bàn chân cô, độ ấm của lòng bàn tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926638/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.