Hai anh em Trình Văn, Trình Võ cùng ở chung một sân, bốn phía tường cao, ngói đen gạch đỏ, vì cửa chính ít nhiều sẽ khiến người khác chú ý nên mọi người vòng ra cổng sau, trên cửa gỗ treo một cái khóa đồng thau, Thịnh Thiên Chúc đem nó kéo ra, hướng Hoắc Hàn lắc đầu.
Hoắc Hàn giơ tay đáp lại, sau đó bất động thanh sắc mà tính toán độ cao của tường, đoán được ý đồ của anh, Thịnh Thiên Chúc nóng lòng muốn thử, đem đốt ngón tay bẻ vang "Lộc cộc", "Anh Hàn, để em tới đi."
Dương Tiểu Dương cũng hậu tri hậu giác hiểu được bọn họ muốn làm gì, khẩn trương nhìn khắp xung quanh, "Đội trưởng Hoắc, các anh đây là muốn ... tự tiện xông vào nhà dân?"
Cửa sau hẻo lánh, ít người qua lại, huống hồ hiện tại đúng là thời điểm nóng nhất trong ngày, hàng xóm chung quanh đều đang nghỉ ngơi tránh nóng trong nhà, có thể nói là thiên thời địa lợi nhân hoà.
Anh ta lại nói, "Không có lệnh khám nhà ... đây là không đúng trình tự ..."
"Thời điểm đặc biệt phải dùng thủ đoạn đặc biệt," Thịnh Thiên Chúc như ông cụ non vỗ vai anh ta một cái, "Sợ gì, xảy ra chuyện thì tính trên đầu chúng tôi."
Dương Tiểu Dương đẩy tay cậu ra, nhìn phía Hoắc Hàn.
Hoắc Hàn ánh mắt trong trẻo nhìn lại, "Tình huống đặc thù, xong việc tôi sẽ đuổi kịp đánh báo cáo."
Thần tượng cho một viên thuốc an thần thế này, Dương Tiểu Dương bỏ đi một tia nghi ngờ cuối cùng, "Tôi có thể hỗ trợ gì không?"
"Ở bên ngoài hỗ trợ trông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926657/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.