♥Edit: Cào cào
Cảnh sát vừa mới ra khỏi phòng bệnh, Luyến Luyến rốt cuộc chống đỡ không nỗi, ngã xuống.
“Luyến Luyến” Hạ Hàn Tương liền chạy tới ôm lấy nàng, “Con đừng doạ mẹ.”
“Đỡ nàng lên giường đi đã”, Phương Quân Nghiễn bình tỉnh nói, Đường Khải giúp ôm nàng lên giường, Phương Nhược Thuỷ đỡ Hạ Hàn Tương.
Luyến Luyến toàn thân phát run, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nàng thống khổ ôm ngực, “Đau, đau quá.”
Mọi người tay chân luống cuống, không ai biết làm gì.
“Luyến Luyến kêu đau, nó rất đau, nhanh chạy đi gọi bác sĩ.” Hạ Hàn Tương điên cuồng hét to.
Chỉ chốc lát sau bác sĩ vội vàng chạy đến, kiểm tra nhịp tim, mạch đập,…, thật lâu sau, bác sĩ đứng lên nhìn mọi người chung quanh, “Thân thể bệnh nhân không lo ngại, xem ra là tâm bệnh, tâm bệnh phải trị bằng tâm dược, mọi người nhanh chóng tìm cách đi.” Bác sĩ lắc đầu ra khỏi phòng bệnh.
“Mẹ, mẹ,người ở đâu?” Luyến Luyến giống tiểu hài tử lạc đường, khóc tìm kiếm mẹ.
Mọi người nhìn thấy mà chua xót, Phương Nhược Thuỷ quay lưng lau trộm nước mắt.
Hạ Hàn Tương giữ chặt tay con gái, khóc không thành tiếng, mấy ngày qua nàng giống như khóc hết nước mắt của cả đời mình, giờ này đã cạn hết rồi.
“Đau, đau, mẹ ta đau quá.” Luyến Luyến lệ rơi đầy mặt, hai tay múa may lung tung vào khoảng không. “Cha đâu, ta muốn cha, cha đâu, Luyến Luyến sợ, cha cứu ta, Chấn ca ca cứu ta….”
Trời ơi, nhìn thấy con gái yêu quý đau đến mức lăn lộn trên giường mà mình lại bất lực. Hạ Hàn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-ho-thien-su/224905/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.