Hai năm sau.
Tầng trên c*̀ng c*̉a chung cư Thượng Bách Duyệt Phủ.
“Cô Thẩm mặc váy cưới đẹp thật đó.”
Nhân viên bán hàng nhìn người phụ nữ trẻ với nước da trắng ngần và vẻ ngoài xinh đẹp, khen ngợi từ tận đáy lòng: “Bộ này rất hợp với cô, ngài Tạ thật có mắt nhìn.”
Thẩm Mật xoay qua xoay lại trước gương để xác nhận nét đẹp, gương mặt hớn hở: “Cảm ơn cô.”
“Thật sự rất đẹp đó!” Trương Chỉ Thanh giơ điện thoại lên: “Xoay một vòng nào, tớ chụp chính diện.”
Thẩm Mật xoay người, mặt mày cong cong giơ chữ V: “Yeah!”
“Tạo kiểu đi nào!”
Trương Chỉ Thanh ngồi xổm xuống, tìm một góc chụp đẹp nhất: “Bầu không khí, bầu không khí đó hiểu chưa? Cô dâu mới thì phải cần nhã nhặn ngại ngùng chút chứ nào có ai như cậu không!”
“Ò.”
Thẩm Mật ngoan ngoãn gật đầu, nghiêng nghiêng người, ôm lấy má, cười mỉm không lộ răng: “Yeah!”
Trương Chỉ Thanh: “….”
Người phụ nữ này càng sống càng thụt lùi thế!
Hai năm này Tạ Dung Trác thật sự đã cưng chiều Thẩm Mật như cưng con gái, nghe đâu vì muốn giúp cô tìm lại tuổi thơ đã mất, để cô có thể vui vẻ như một thiếu nữ, vô lo vô nghĩ, rồi trở thành cô dâu của anh.
Đương nhiên, Tạ Dung Trác sẽ chẳng bao giờ nói những lời buồn nôn như vậy với người nhà, tất cả những điều này đều là do Trương Chỉ Thanh phân tích từ sự nuông chiều mà Tạ Dung Trác dành cho Thẩm Mật trong hai năm qua, cùng với việc ăn thức ăn c*́n hàng ngày.
Có một người chồng cưng chiều thương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-ky-nho-ngot-ngao-tu-liem/2990993/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.