Q1 – THUỞ XƯA CÓ MỘT TÒA LINH THƯ CUNG -CHƯƠNG 3: TA KHÔNG NÊN CHẮP NHẶT VỚI BỆNH TÂM THẦN
Editor: Luna Huang
Sắc trời dần dần sáng sủa, ánh dương quang kim sắc của sáng sớm mang theo ấm áp đặc hữu ngày mùa thu chiếu rọi ở trên tùng lâm cổ phế tích…
Trên đường nhỏ của sơn đạo dính đầy sương sớm, Nhạc Ngũ Âm kéo góc váy mang theo lá vàng mềm mại như yến nhảy lên cây nhìn, rồi lại ngẩng cổ ngọc thon dài như thiên nga, má ngọc ửng đỏ nhìn phía nơi xa, sau một lát, chờ nàng nhìn thấy hư ảnh của Thiên Nguyên Tiên thành ngoài mười mấy dặm rốt cục lòng tràn đầy vui mừng vỗ vỗ bộ ngực sữa.
“Hoàn hảo, hoàn hảo, lần này không có lạc đường.” Khe khẽ thở phào một cái, nàng lộ ra dáng tươi cười khoái trá, bất quá rất nhanh thì quay đầu vừa khổ não, nhìn phía xe đẩy giản dị dưới tàng câym “Ách, cái kia ai…”
“Quân thượng, phải gọi quân thượng.” Cố Thất Tuyệt rất hư nhược giữ cằm, còn không quên ở ho khan vài tiếng trong gió thu sớm, “Ngũ Âm nữ quan a, làm nữ quan chính điển tân nhậm của Linh Thư cung ngươi phải nhanh một chút thích ứng với thân phận mới của mình, như vậy mới có thể hiệp trợ bổn quân quản lý tốt Doanh Châu giới.”
Bệnh tâm thần thật là đáng sợ!
(Luna: Edit đến đây màn hình laptop bị ta phun đến đầy nước bọt)
Nhạc Ngũ Âm nhỏ giọng thầm thì trên tán cây, một bên an ủi mình không nên chấp nhặt với bệnh tâm thần, một bên nhấc tay hỏi: “Thường nói,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-linh-ky/1022761/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.