Tiêu Cửu Uyên sắp xếp người tiếp nhận quận Thanh Bình, xử lý chuyện ở quận Thanh Bình, mặt khác binh tướng lần này hắn mang đến cũng cần phải nghỉ ngơi. Đợi đến khi nghỉ ngơi tốt rồi thì có thể lên đường hồi kinh.
Xe ngựa chậm rãi hồi kinh.
Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ ngồi ở trong xe ngựa đi đầu.
Vân Thiên Vũ ở trong xe ngựa đang hoạt động tay chân, đêm qua Tiêu Cửu Uyên gối lên chân nàng ngủ, nửa đêm nàng cũng không dámcử động, kết quả của việc nửa đêm ngồi bất động chính là chân bị tê cứng.
Tiêu Cửu Uyên nhanh chóng kéo nàng nằm xuống chiếc giường ở bên trong xe ngựa, hắn đưa tay ra xoa chân cho nàng, vừa dịu dàng vừa đau lòng nói: "Nàng đó, rõ ràng chân đã tê rần cũng không biết đánh thức ta dậy, cho nên mới chịu trừng phạt như thế này."
"Mấy ngày nay huynh đã không ngủ rồi, ta muốn để huynh ngủ ngon giấc, lúc ấy cũng không nghĩ tới chuyện chân bị tê, lúc huynh tỉnh dậy mới phát hiện chân đã tê rần rồi."
Vân Thiên Vũ thoải mái khép hờ mắt, để Tiêu Cửu Uyên xoa chân cho mình, sau đó nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tiêu Cửu Uyên đưa tay ra nắm đôi tay mềm mại của nàng, ánh mắt thâm thúy nhìn Vân Thiên Vũ. "Vũ nhi, cảm ơn nàng, cảm ơn nàng vẫn luôn ở bên cạnh ta, cuộc đời này có nàng là đủ, sau này mặc dù có nhiều sóng gió hơn nữa ta cũng không sợ, bởi vì bên cạnh ta đã có nàng."
Xe ngựa một đường hồi kinh.
Trên đường đi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/244327/chuong-850.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.