Cho nên Dung Hành xoay người hướng tới một bô lão của y hét lên: “Ngăn y lại.”
“Rõ, vương gia.”
Một bóng dáng nhanh như chớp xong tới chỗ Tiêu Dạ Thần, người đó phất tay đánh một chưởng tử linh.
Vân Thiên Vũ ở trên tường thành phía sau vẫn luôn theo dõi tình hình ở phía dưới, nhìn thấy người của Dung Hành còn có cả tử linh, tử linh đang chặn Tiêu Dạ Thần.
Nếu Tiêu Dạ Thần rơi vào tay của đối phương nhất định sẽ mất mạng cho nên Vân Thiên Vũ kêu lên: “Sư phụ, ngăn y lại.”
Hai người Quân Hạo Thiên và Lâm Tâm Mộc đã phá vỡ lôi vân trận từ lâu.
Quân Hạo Thiên nghe thấy Vân Thiên Vũ, nhanh chóng lắc mình tới chỗ người có tử linh bên phía Dung Hành.
Ầm, chưởng tử linh màu tím bay tới.
Người đó không dám lơ là, phi thân đánh trả.
Hai chưởng tử linh phát nổ.
Âm thanh ầm ầm liên tiếp.
Linh lực màu tím cường đại dao động rồi nổ tung.
Đoàn quân của Dung Hành đã bị nổ chết rất nhiều người.
Nơi này càng trở nên hỗn loạn.
Mắt Dung Hành tối sầm lại, vốn tưởng không thể thua được nữa.
Khi bắt đầu điều Tiêu Cửu Uyên khỏi kinh thành, y mới từng bước tiến vào. Nói về Vân Thiên Vũ đúng là hồng nhan họa thủy, sau đó Hoài vương trong cung mưu sát Vân Thiên Vũ vốn tưởng rằng đã giết chết Vân Thiên Vũ, nhưng nào ngờ cuối cùng nàng lại không chết. Không những không chết, mà còn không hề bị thương.
Bây giờ Dung Hành biết tại sao nàng lại không bị thương, bởi vì bên cạnh nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/244353/chuong-832.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.