Mặt Tiêu Cửu Uyên đen đi, hơn nửa ngày không hé răng.
Phượng Vô Nhai bên cạnh thấy vẻ mặt hắn không thoải mái như vậy, đáng đời hắn tức chết.
Bầu không khí ba người có hơi căng thẳng, vừa đúng lúc này, phía trước có người nhìn thấy bọn họ.
Một người trong đó chạy nhanh tới nó: “Bùi Khê, Bùi Khê.”
Vân Thiên Vũ nhìn sang, nhận ra người nọ hóa ra là người mình từng cứu chữa, nàng nở nụ cười với người đó.
Người đó nói nhanh: “Bùi Khê, ngươi mau đi qua đi, người của Bạch Hạc thành đánh nhau với người Thanh Phong thành.”
“Cái gì?”
Vân Thiên Vũ biến sắc, nàng không để ý Tiêu Cửu Uyên sẽ nổi giận, nàng đi nhanh về phía trước, vừa đi vừa nói với người trước mặt rằng: “Ngươi dẫn đường cho chúng ta qua.”
Đệ tử phía trước lên tiếng đáp lại sau đó dẫn đường, đám người Vân Thiên Vũ Tiêu Cửu Uyên đi theo đệ tử này đến trước tân sinh khu.
Trên đường Vân Thiên Vũ không quên hỏi đệ tử kia tình hình ra sao.
“Đang yên lành sao bọn họ lại đánh nhau?”
“Nghe nói người Thanh Phong thành và người Bạch Hạc thành không hợp nhau từ trước, mấy ngày nay là thời gian kiểm tra tân sinh, người Thanh Phong thành cố ý đập phá, muốn thừa cơ đánh người Bạch Hạc thành, để bọn họ không được vào lão sinh khu, người Bạch Hạc thành không cam lòng liền đánh nhau với bọn họ.
Vân Thiên Vũ nhíu mày, nghĩ tới chuyện sư phụ và sư mẫu, không biết thành chủ Bạch Hạc thành có cứu sư mẫu từ Thanh Phong thanh không?
Nếu được nhất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/993969/chuong-1163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.