Tiêu Cửu Uyên tuy không muốn đồng ý, thế nhưng cũng không có cách nào.
Thái thượng hoàng băng hà, cả nước để tang một tháng, đã xem như khách khí, nếu là ba tháng, vậy sau ba tháng hắn mới có thể thành hôn.
Nếu không phải Ly Vương phủ đã chuẩn bị thỏa đáng tất cả, hắn muốn mang Vũ nhi rời đi kinh thành, đi ra bên ngoài thành thân.
Nhưng hắn lại nghĩ tới chuyện đã đồng ý với Vũ nhi, muốn chuẩn bị cho Vũ nhi một hôn lễ long trọng, cho nên hắn vẫn chờ đến sau khi đại hôn mới đi.
Trước mắt tiên đế đã chết, không ai đến tìm bọn họ gây phiền phức nữa.
Chờ một tháng thì chờ một tháng đi.
Cuối cùng tâm tình Tiêu Cửu Uyên cũng bình ổn lại.
"Vậy thì một tháng sau lại cử hành đại hôn."
Hắn vừa vặn lợi dụng thời gian một tháng này dọn dẹp lại Ly Vương phủ một chút, chờ đến sau khi đại hôn, hắn liền cùng Vũ nhi đi xuống phía nam, du sơn ngoạn thủy.
Tiêu Cửu Uyên trong lòng suy nghĩ như vậy, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều.
Chỉ là hắn vừa mới nói xong, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, còn có tiếng nói thất vọng.
"Vậy chúng ta không phải tay không một chuyến rồi sao?"
Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ quay đầu nhìn ra phía ngoài, liền nhìn thấy mấy bóng dáng từ ngoài cửa đi tới.
Người đi đầu là Quân Hạo Thiên béo mập và Lâm Tâm Mộc dịu dàng xinh đẹp tuyệt trần.
Phía sau bọn họ chính là Lão Vương Gia của An Thân Vương phủ.
Trước đó Quân Hạo Thiên và Lâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/994332/chuong-913.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.